Ba câu chuyện của Steve Jobs

Thành thật mà nói, tôi thậm chí chưa bao giờ học đại học. Nhưng hôm nay tôi muốn chia sẻ với bạn ba câu chuyện từ cuộc sống của tôi, chỉ có vỏn vẹn như thế – 3 câu chuyện.
Câu chuyện đầu tiên: Kết nối điểm mốc
 
Nếu tôi không bỏ học, các máy tính cá nhân sẽ chẳng thể sở hữu các font chữ nghệ thuật như ngày nay….Tôi rời bỏ Reed College chỉ sau 6 tháng đầu nhập học, nhưng 18 tháng tiếp theo tôi mới chính thức đi khỏi đó. 18 tháng ngắn ngủi đã mang lại cho tôi những điểm mốc chẳng thể quên, và khẳng định niềm tin nghỉ học là đúng đắn.
 
Nghỉ học để tìm hướng đi riêng 6 tháng tại Reed, tôi không tìm ra câu trả lời mình sẽ làm gì với cuộc đời sau này, thậm chí chẳng tin rằng Reed sẽ giúp tôi trả lời câu hỏi đó. Tôi quyết định bỏ học sau khi tiêu hết số tiền bố mẹ dành dụm khi về hưu, và tin rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn.
 
Quyết định nghỉ học đồng nghĩa với việc tôi không có tiền thuê nhà và phải ngủ nhờ dưới sàn nhà trong phòng trọ của một người bạn. Tôi kiếm tiền mua đồ ăn bằng việc trả lại các chai Coca-cola, mỗi tuần tôi đi bộ 7 dặm để kiếm một bữa ngon tại Hare Krishna…

 
Thời đó, Reed là trường đại học duy nhất giới thiệu về nghệ thuật chữ viết đẹp. Do đã bỏ học nên tôi quyết định tham gia khóa học nghệ thuật này. Tôi học cách viết các chữ có nét ở chân, những biến đổi về khoảng cách giữa các nét chữ, học cách trình bày một bản in lớn… Đây là môn học mang tính nghệ thuật, lịch sử và đẹp một cách tinh vi mà khoa học không thể làm được.
 
stevejob-7429b.jpg
 
Lúc đó, tôi chưa thấy việc này có ý nghĩa thực tế gì cho cuộc sống. Tuy nhiên, 10 năm sau, khi thiết kế hệ điều hành cho máy tính Macintosh, tất cả những điều đó trở lại. Chúng tôi đã thiết kế để cài đặt tất cả những mẫu chữ đó vào máy tính, và Macintosh là máy tính đầu tiên có những mẫu chữ nghệ thuật. Sau khi Windows copy những mẫu chữ đó từ Mac, tất cả máy tính đều sở hữu các phông chữ này.
 
Nếu tôi không bỏ học và tham gia vào khóa học chữ viết đẹp, thì tất cả máy tính cá nhân hiện nay đều chẳng thể có được chúng. Tất nhiên, tôi không thể kết nối được những điểm mốc đó với nhau khi còn ở trong trường đại học, nhưng 10 năm sau, mọi điểm mốc hiện lên rất rõ ràng.

 
Tôi muốn nói với bạn rằng, chúng ta không thể biết những điểm mốc có nối kết với nhau trong tương lai không. Vì thế, hãy tin tưởng rằng bằng một cách nào đó, các điểm mốc trong quá khứ sẽ kết nối ở tương lại. Bạn cũng nên tin vào sự quyết tâm, vận mệnh, cuộc sống, nhân quả và bất cứ thứ gì khác khiến các bạn tin.
 
Câu chuyện thứ hai: Tình yêu và sự mất mát
 
Nếu Apple không sa thải tôi, sẽ chẳng có xưởng phim hoạt hình máy tính Pixar và Toy Story… dù Apple có biến mất thì tình yêu đó vẫn còn. Bị sa thải khỏi Apple là điều tuyệt vời nhất ….
 
Dù Apple có biến mất, tình yêu đó vẫn còn. Woz và tôi đã bắt đầu những trang sử đầu tiên của Apple trong gara của bố mẹ, lúc đó tôi 20 tuổi. Sự chăm chỉ của hai đứa đã mang lại kết quả, chỉ sau 10 năm, Apple từ chỗ chỉ có 2 người trong 1 cái gara, đã phát triển thành công ty trị giá 2 tỷ USD với hơn 4 nghìn nhân viên. Năm tôi bước sang tuổi 30, tôi đã bị sa thải.
 
Làm sao bạn lại có thể bị sa thải bởi một công ty mà chính bạn sáng lập ra nó? Vậy đấy, khi Apple phát triển hơn, tôi đã thuê một người mà tôi đánh giá là có khả năng cùng tôi lãnh đạo công ty.

 
1000033648_steve-jobs-7429b.jpg
 
Tuy nhiên, quan điểm của chúng tôi về tương lai khác nhau, thậm chí còn trở nên bất hòa. Hội đồng quản trị đã đứng về phía anh ta, và tôi – ở tuổi 30, đã bị sa thải một cách rất rõ ràng, những điều tôi theo đuổi trong suốt cuộc đời đột nhiên bị phá hủy và biến mất hoàn toàn.
 
Đó là thời gian đau khổ, và mệt mỏi nhất. Tôi cảm giác rằng mình đã làm mọi người thất vọng và đánh rơi khi cờ đến tay. Tôi gặp David Packard và Bob Noyce, cố gắng xin lỗi cho những cư xử không hay của mình. Tôi đã thua, rõ ràng, và thậm chí tôi đã có ý bỏ cuộc.

 
Nhưng rồi tôi phát hiện ra tình yêu dành cho những gì tôi đã tạo ra vẫn cháy bỏng, dù Apple có biến mất thì tình yêu đó vẫn còn, tôi quyết định bắt đầu lại từ đầu.
 
Sau này, tôi nhận thấy việc Apple sa thải tôi, hóa ra lại là việc tốt đẹp nhất trong cuộc đời. Gánh nặng của sự thành công được thay thế bằng ánh sáng của sự bắt đầu mới, tuy không có gì đảm bảo và chắc chắn. Tôi đã để mình tự do bước chân vào quãng đời đầy sáng tạo.

 
5 năm sau khi bị sa thải, tôi dần gây sựng NeXT và Pixar, tôi gặp và yêu một người phụ nữ tuyệt vời – là vợ tôi. Pixar đã sáng tạo ra phim truyện hoạt hình đầu tiên trên thế giới – Câu chuyện đồ chơi (Toy Story). Pixar giờ đây là xưởng phim hoạt hình thành công nhất trên thế giới.
 
Sau này, Apple mua lại NeXT, tôi trở về “nhà cũ”, những kỹ thuật mà NeXT phát triển đã trở thành nguồn sinh khí cho thời kỳ phục hồi của Apple. Tôi cũng có một gia đình hạnh phúc.

 
Tôi hoàn toàn tin rằng, tất cả điều đó sẽ không bao giờ xảy ra nếu như Apple không sa thải tôi, đó là một viên thuốc đắng mà các bệnh nhân đều cần để có thể chữa khỏi bệnh.
 
Đôi khi cuộc sống làm bạn gục ngã, nhưng đừng để mất lòng tin. Tôi biết chắc rằng điều giúp tôi bước đi chính là tình yêu mà tôi dành cho những gì tôi đã làm. Các bạn phải tìm ra điều mình yêu quý, cả trong công việc và cuộc sống. Công việc sẽ chiếm phần lớn cuộc đời bạn và là cách duy nhất để thành công một cách thực sự là hãy làm những gì bạn tin tưởng đó là việc tuyệt vời.

 
Và cách để tạo ra những công việc tuyệt vời là hãy yêu những việc mình làm. Nếu chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm, đừng bỏ cuộc. Trái tim sẽ mách bảo khi bạn tìm thấy nó.
 
Câu chuyện thứ 3: Cái chết
 
Tôi sống mỗi ngày với suy nghĩ ngày mai tôi sẽ chết…. hãy luôn khao khát và hãy cứ dại khờ.
 
17 tuổi, tôi đọc một câu châm ngôn như sau: Nếu mỗi ngày, bạn đều sống như ngày cuối cùng của cuộc đời mình, một ngày nào đó bạn sẽ hoàn toàn tin là mình đã đúng.

 
Câu châm ngôn đó đã nung nấu trong tôi suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương mỗi sáng và tự hỏi mình: Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời tôi, tôi sẽ muốn làm gì? Suy nghĩ rằng mình sắp chết là điều đã động viên tôi tạo ra cơ hội lớn trong cuộc đời mình.
 
Khoảng 1 năm trước đây, tôi nhận được kết quả thông báo tôi bị ung thư, bác sỹ nói bệnh này không chữa được và tôi nên chuẩn bị tinh thần sống trong vòng từ 3 đến 6 tháng nữa. Bác sỹ khuyên tôi nên sắp xếp công việc, nghĩa là hãy về nói nốt những lời còn lại với con cái và chuẩn bị tinh thần với gia đình đi là vừa. Và điều đó nghĩa là tôi hãy nói lời vĩnh biệt.

 
steve-jobs-7429b.jpg
 
Tất cả mọi ngày tôi đều sống với sự chuẩn đoán đó. Sau đó, vào một buổi tối, tôi tiến hành kiểm tra sinh thiết, họ đút một cái ống qua cổ họng tôi, luồn xuống dạ dày, ruột, ấn một cái kim vào tuyến tụy để lấy mẫu một số tế nào. Lúc đó tôi bình thản, nhưng vợ tôi đã kể rằng các bác sỹ đã mừng vui khi nói đây là trường hợp hiếm hoi có thể chữa bằng cách phẫu thuật. Và giờ tôi đã khỏe lại.
 
Đó là cảm giác tôi đã trải qua khi đối mặt với cái chết, và tôi cũng hy vọng tôi sẽ còn cảm giác đó trong một vài thập kỷ nữa. Khi đã từng trải qua điều đó, những lời tôi nói sẽ chín chắn hơn là lời nói đơn thuần chỉ mang tính trí tuệ.

 
Cái chết là đích đến của tất cả chúng ta, không ai thoát khỏi nó. Và đó là cách mà cuộc sống tiếp diễn và là sáng tạo tuyệt vời nhất của cuộc sống. Nó loại đi người già để mở đường cho người trẻ, ngay lúc này, các bạn là người trẻ, nhưng không lâu nữa, các bạn sẽ già, và cũng bị loại bỏ.
 
Thời gian là của các bạn, vì thế, đừng lãng phí để sống một cuộc sống cho người khác, đừng nhốt mình trong những tín điều, đừng để quan điểm của người khác làm mờ nhạt đi quan điểm của chính bản thân mình…

 
Điều quan trọng nhất là bạn hãy dũng cảm đi theo sự mách bảo của trái tim và trực giác của mình. Bằng cách nào đó, chúng biết rõ bạn thực sự muốn trở thành cái gì.
 
Khi còn trẻ, có một cuốn sách kỳ lạ được xuất bản với cái tên Cẩm nang toàn thế giới, cuốn sách này giống như kinh thánh của thế hệ chúng tôi. Tác giả cuốn sách là Steward Brand, một nghiên cứu sinh ở Menlo Park. Thời điểm đó còn chưa có máy tính cá nhân và máy tính xách tay. Cuốn sách được đánh bằng máy chữ, cắt bằng kéo và chụp bằng máy ảnh. Nó giống như trang Google trên giấy – 35 năm trước khi có Google. Nó thực sự mang tính duy tâm, được tạo ra từ những công cụ tinh xảo và những ý tưởng vĩ đại.

 
Thời gian đó vào khoảng giữa những năm 70 – lúc tôi vẫn còn trẻ như các bạn. Ở bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường vùng nông thôn trong ánh bình minh, điều mà bạn có thể tìm thấy sự an bình nếu bạn là người ưa mạo hiểm. Bên dưới tấm ảnh có dòng chữ: “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ“ Đó là lời tạm biệt của họ khi kết thúc cuốn sách.
 
“Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ” Và tôi luôn cầu chúc điều đó cho chính mình. Ngày hôm nay, các bạn đã tốt nghiệp và chuẩn bị bước vào con đường mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.
 
Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ.
steve-jobs%20(1)-7429b.jpg
 
Lời kết:

Khi bạn muốn biến ước mơ trở thành hiện thực, điều này là hoàn toàn có thể và hãy tin rằng nó đúng.

Cuộc đời là chuỗi những ngày lao động và hãy lao động cho chính ước mơ của mình bạn sẽ gặt hái được thành công.
 
Nếu vấp ngã hãy đứng lên, nếu đổ vỡ hãy làm lại hạnh phúc đang ở ngay bên ta. Nếu chỉ còn ngày hôm nay, bạn sẽ muốn làm gì? Hãy làm ngay thôi.

Bill Gates - Người dũng cảm theo đuổi đam mê

Nhắc đến Bill Gates, người ta thường nghĩ đến hình ảnh tỷ phú "lắm tiền nhiều của", một doanh nhân thành đạt. Thế nhưng, không phải ai cũng biết rằng, để có được thành công, người đàn ông ấy đã nỗ lực hết mình với những suy nghĩ táo bạo.
Bill Gate sinh ra trong một gia đình khá giả, bố là một luật sư có tiếng, mẹ thuộc ban giám đốc của một công ty tài chính lớn, từ sớm ông đã bộc lộ niềm say mê các mô hình máy tính sơ khai nhất, thắp sáng lên sở thích rõ rệt, những sở thích mà sau này đã làm rạng rỡ tên ông.
 
Có thể nói Bill Gates suốt đời đấu tranh cho sự độc lập của bản thân và để khẳng định cái “tôi” của chính mình. Những “nạn nhân” đầu tiên của cuộc đấu tranh này chính là bố mẹ ông.
 
Mẹ ông vốn là giáo viên nên cách giáo dục khá nghiêm khắc. Một lần, bà bực tức vì bảo thế nào Bill Gates cũng không chịu thu dọn phòng nên nhốt cậu con bướng bỉnh dưới hầm nhà. Đến giờ ăn trưa, bà gọi cậu lên ăn. Không thấy tiếng đáp lại. Rút cuộc bà không chịu nổi, đích thân xuống tận nơi hỏi:
 
- Tại sao con không trả lời mẹ?
 
- Con đang suy nghĩ, - Bill Gates đáp.
 
- Hóa ra con suy nghĩ nên không trả lời mẹ ư ? – bà mẹ giận sôi lên.

 
- Vâng, mẹ ạ, con đang suy nghĩ. Thế mẹ đã có lúc nào suy nghĩ chưa? - cậu con trai rõ ràng là muốn chọc tức mẹ. Vào lúc đó, Bill Gates mới đang học lớp sáu.
 
Lo lắng vì thấy con trai “nổi loạn”, bố mẹ Bill Gates liền nhờ cậy đến bác sĩ tâm thần. Sau một vài buổi điều trị, bác sĩ tuyên bố: “Ông bà nhất định sẽ thua con trai ông bà mà thôi. Vì vậy tôi khuyên ông bà hãy thích ứng với cậu ta. Tranh đua với cậu ta là chuyện vừa vô nghĩa, vừa vô vọng”. Thật may mắn vì bố mẹ Bill Gates là những người hiểu biết nên họ nghe theo lời khuyên của người bác sĩ kia.

 
“Tranh đua với cậu ta là chuyện vừa vô nghĩa, vừa vô vọng”… Nhiều năm tháng qua đi và không ít các nhà kinh doanh lớn của Mỹ qua kinh nghiệm bản thân hiểu được “tranh đua” với Bill Gates nghĩa là thế nào.
 
Trong vòng hơn hai chục năm qua, Bill Gates đã để lại đằng sau nhiều kẻ đua tranh với ông. Nhưng điều chủ yếu là ở chỗ con người giàu nhất thế giới đã trở thành biểu tượng của kỷ nguyên computer!

 
billgate-4ab6f.jpg
 
Bố của Bill Gates, một luật sư hiện đang lãnh đạo hoạt động từ thiện của con trai, khẳng định là ngay từ nhỏ, cậu bé Bill đã tỏ ra rất thông minh. Bố mẹ cậu quyết định cho cậu vào học trường tư.
 
Đã có thời gian cậu say mê diễn kịch nhưng rồi computer đã chiếm ưu thế. Năm 13 tuổi, trong khi học phổ thông, Bill Gates cùng người bạn thân của mình là Paul Allen lắp đặt được terminal đầu tiên rồi sau đó lập được hai phần mềm cho nó.

 
Mặc dù kết quả học tập hằng ngày không tốt lắm nhưng Bill Gates bất ngờ kết thúc lớp 9 với toàn điểm giỏi và trở thành một trong mười học sinh xuất sắc nhất nước Mỹ trong kỳ thi trắc nghiệm về “năng lực”. Đến lớp 10, Bill Gates không còn học môn computer nữa mà đã giảng dạy môn này.
 
Cũng vào những năm đó, Bill Gates có một người bạn thân là Kent Evans, con trai một mục sư. Bill Gates nhớ lại: “Chúng tôi thường cùng nhau đọc tờ tạp chí “Fortune” và mơ ước chinh phục cả thế giới.

 
Cho tới nay tôi vẫn nhớ số điện thoại của tờ tạp chí này”. Bill Gates, Kent Evans và Paul Allen thành lập công ty “Lakeside Programmers Group” và bắt đầu phục vụ các Cty địa phương.
 
Ngay vào lúc còn học phổ thông, Paul Allen đã thực hiện nỗ lực đầu tiên nhằm “lật đổ” Bill Gates và nắm toàn bộ công việc vào tay mình. Nhưng ít lâu sau Paul nhận thấy không thể thiếu tài năng và nhiệt tình của Bill được. Và Paul ngỏ lời mời Bill. “Được thôi,- Bill trả lời. – Nhưng chỉ với một điều kiện: ông chủ phải là tôi mới được”.

 
Thái độ của Bill Gates đối với sự nổi tiếng của ông là khá mơ hồ mặc dù ông cho rằng sự nổi tiếng làm hư hỏng con người. Và bởi vì ông không phải là ngôi sao điện ảnh mà vẻ ngoài lại không có gì nổi bật nên ông có thể đi lang thang trên đường phố New York mà không ai nhận ra.
 
Ông cũng chẳng có vệ sĩ tháp tùng. Một lần, tại tiệm ăn “44” nổi tiếng ở khu Manhattan, có một người khách tiến lại gần chiếc bàn ông ngồi. Ông tưởng người đó đến xin chữ ký của ông.
 
Nhưng không, người đó chỉ đến để đề nghị ông hạ bớt giọng. Hóa ra ông nói chuyện quá to và làm phiền những người ngồi ở bàn bên.

 
Bill-Gates1-4cfea.jpg
 
Đối với Gates, “bí kíp” thành công của ông chính là nhờ những người bạn. Ông coi trọng họ và thuê họ làm việc cho mình. Ta có thể kể đến ví dụ là ngài đồng chủ tịch của Microsoft, Paul Allen, một người bạn của Gates từ khi ông ta chỉ mới 13 tuổi.
 
Một trường hợp khác nữa là CEO của Microsoft, Steve Ballmer, bạn từ thời Gates còn học tại trường Harvard. Những mối quan hệ cá nhân thân thiết tạo niềm tin ở nơi Gates và họ luôn hết mình vì sự phát triển của công ty.

 
Gates hiểu rằng, đam mê và thành công luôn đi cùng nhau, miễn sao chúng ta biết nắm bắt thời cơ và dũng cảm đặt chân trên con đường mới. Tất nhiên, không phải ai cũng hiểu rõ điều này và không phải lúc nào cũng đúng với tất cả mọi người. Sự nghiệp học hành cũng có những lợi thế riêng và trước khi thôi học, bạn cần cân nhắc kỹ đến hậu quả. Bill Gates đã đi ngược với truyền thống và đã thành công trên con đường đã chọn.
 
Gates ngày càng thành công vì ông không bao giờ thỏa mãn với những gì mình đang có. Dù trở thành tỷ phú khi mới 38 tuổi nhưng ông vẫn không ngừng nỗ lực, sáng tạo với tham vọng kiếm nhiều tiền hơn nữa trong tương lai.

 
bilgate-4ab6f.jpg
 
Trong suốt sự nghiệp của mình, Gates đã rất thành công khi theo đuổi những niềm đam mê của mình, từ sở thích lập trình cơ bản đến trở thành một nhà từ thiện. Gates không bao giờ làm những việc mà ông không tin tưởng sẽ thành công. Ông hiểu rõ bản thân mình muốn gì và cần phải làm gì để đạt được thành công.

DN một phòng trọ, một nhân viên

Cắt giảm triệt để, nhiều công ty hiện nay chỉ còn một nhân viên và thu hẹp tối đa chỉ thuê một phòng chừng vài chục mét vuông.
Sếp kiêm đủ thứ
Anh Thắng, giám đốc một công ty cổ phần đang tìm người chia sẻ văn phòng tại Đê La Thành. Hiện tại, cả văn phòng rộng hơn 30m2, chỉ mình anh ngồi chính vì thế anh muốn tìm thêm những doanh nghiệp đang hoạt động như cầm chừng như công ty anh thuê chung để giảm chi phí văn phòng hàng tháng. 

Anh cho thuê thêm 2 chiếc bàn với giá 3,5 triệu đồng/tháng, miễn phí các tiện ích chung như điện, nước, wifi và sử dụng chung phòng họp, phòng tiếp khách. Tuy nhiên, không có hóa đơn và khách thuê phải đóng tiền theo quý.

Tình hình kinh tế khó khăn khiến cho hoạt động doanh nghiệp cũng bị đình đốn, không ít doanh nghiệp đang đứng bên bờ vực của sự phá sản. Chính vì thế, những doanh nghiệp đang hoạt động lay lắt buộc phải thu hẹp hoạt động, trong đó có cắt giảm chi tiêu từ việc cho thuê lại diện tích văn phòng trống.


Trước đây, công ty kiến trúc của anh Thắng tới 20 nhân viên nhưng đến thời điểm này chỉ còn mỗi anh kiêm các vị trí. Anh đã thu hẹp diện tích văn phòng từ một biệt thự hơn 100m2 ở Mỹ Đình chuyển về đây, giờ anh đang phải tìm thêm đối tác chia sẻ bớt kinh phí thuê văn phòng.

Anh Thắng chia sẻ, công ty vẫn hoạt động bình thường chỉ tội không có nhân viên. Để tồn tại, anh thực hiện chiến dịch cắt giảm mọi chi phí, mỗi khi có việc anh thuê lại các kiến trúc sư bên ngoài cũng như sinh viên để không mất một khoản lương hàng tháng. 

Tương tự như công ty anh Thắng, công ty truyền thông ở Trung Hòa Nhân Chính cũng chỉ còn lại duy nhất giám đốc. Nợ lương kéo dài, nhân viên đua nhau nghỉ việc hàng loạt, tuy nhiên, chị Hương, giám đốc công ty cũng không dám làm thủ tục giải thể lúc này. Một phần vì uy tín, điều quan trọng là phải thực hiện các thủ tục trả nợ lương cho nhân viên cũng như nợ tiền đối tác. 

Các hoạt động của công ty truyền thông này gần như ngừng hẳn. Hàng ngày, chị Hương vẫn tới văn phòng trực điện thoại và tìm kiếm các đối tác để liên kết. Hơn 60m2 văn phòng tầng 3 của một tòa nhà chỉ vẻn vẹn có mỗi mình chị. Công ty chị từ quy mô hai tầng của một ngôi nhà biệt thự, cuối năm ngoái đã tinh giảm còn một nửa, nay thì chỉ còn mỗi một phòng.

Hợp đồng thuê nhà cũng còn hơn nửa năm chính vì thế chị đang ráo riết tìm thêm các đối tác để chia sẻ diện tích trống. Tầng 2 của ngôi nhà, hiện đã có hai công ty thuê lại, tầng 1 đang làm quán café. 

Chuyển nhà lên công ty

Không cho thuê lại được, một số công ty lại chuyển sang hình thức chia sẻ diện tích nhà cho nhân viên ở. Đơn cử, công ty quảng cáo ở Mỹ Đình hiện đang thuê một ngôi nhà 5 tầng làm văn phòng. Kinh tế khó khăn, thu hẹp phạm vi hoạt động công ty còn trống 3 tầng, giám đốc công ty, anh Quang đã thực hiện cắt giảm chi phí bằng việc cho bốn nhân viên chưa có gia đình thuê làm nhà ở. 

Theo anh Quang, cách làm này rất hữu hiệu vì anh đã bớt tiền thuê văn phòng, trong khi đó nhân viên cũng thấy thoải mái khi công ty vừa là nhà. Mỗi tháng nhân viên không phải đóng tiền nhà, thay vào đó anh sẽ trừ vào khoản tiền lương. Anh Quang còn thực hiện triệt để tinh thần tiết kiệm bằng cách tổ chức nấu nướng ngay tại bếp công ty. Anh Quang cho biết, cách này chỉ áp dụng được với những nhân viên thân thiết, cũng như họ độc thân.
Cơ ngơi của một DN có khi chỉ gói gọn trong góc căn hộ.

Chị Linh, giám đốc văn phòng tư vấn tâm lý ở Phương Mai, cũng buộc lòng phải dọn nhà tới công ty để ở. Công ty giờ chỉ có hai người, chi phí thuê văn phòng mỗi tháng lên tới 8 triệu đồng, chưa kể điện nước. Trong khi đó, chị vẫn đang phải ở trọ dưới Hà Đông mỗi tháng cũng mất 3 triệu đồng. Sau khi tính toán để giảm chi phí tối đa, chị đành phải khăn gói dọn nhà lên công ty để ở. 

Theo chia sẻ của chị Linh, nhiều bạn bè chị dọn công ty về nhà, còn chị ngược lại. Nhà chị ở dưới Hà Đông là khu ở chung với sinh viên, không tiện giao dịch. “Trong lúc kinh tế khó khăn, tiết kiệm được gì hay cái đó. Nếu tiếp tục tình trạng kinh doanh ế ẩm, tôi cũng tính phải chuyển sang thuê cho cho đỡ tiền”, chị Linh nói.


17 tuổi thành triệu phú nhờ bán ứng dụng

Theo trang tin công nghệ CNET, Yahoo ngày hôm qua (25/3) đã công bố mua lại Summly – một ứng dụng cho phép trích dẫn nhiều đoạn tin khác nhau về cùng một chủ đề và tích hợp chúng lại thành một bài báo duy nhất trên màn hình iPhone của người dùng.

Nick D'Aloisio trở thành triệu phú sau thương vụ với Yahoo.

Ứng dụng nói trên được phát triển bởi một lập trình viên người Anh mới 17 tuổi, có tên Nick D'Aloisio. Số tiền mà Yahoo bỏ ra để mua lại Summly không được tiết lộ, nhưng theo nhiều nguồn tin thì khoản tiền này có thể lên tới 30 triệu USD, trong đó có 90% là tiền mặt và 10% là cổ phiếu.

Hiện tại, Summly đã bị dừng hoạt động để sớm được tích hợp trong bộ sản phẩm di động của Yahooo. Theo phó chủ tịch mảng di động của Yahoo, Adam Cahan, D'Aloiso và đội ngũ Summly sẽ trở thành nhân viên của Yahoo trong quý 2/2013.

Cũng theo vị phó chủ tịch này, các thiết bị di động "đang là trung tâm trong kết nối của Yahoo với mọi người", và công ty đang "tập trung vào phát triển các trải nghiệm có thể truyền cảm hứng và niềm vui cho mọi người mỗi ngày". Cahan hi vọng Summly sẽ giúp Yahoo đạt được mục tiêu này.

Được biết, trước đây Summly cũng đã thu hút nhiều nhà đầu tư nổi tiếng như Ashton Kutcher, Yoko Ono và quản lý kinh doanh Troy Carter của Lady Gaga, cùng một số cái tên nổi bật của ngành công nghệ bao gồm CEO của Zynga, Mark Pincus. Các nhà đầu tư này đã gây dựng cho Summly hơn 1 triệu USD tiền vốn.

Tuy vậy, số tiền mà Yahoo bỏ ra để mua lại Summly được cho là quá lớn, do ứng dụng này cũng không quá thành công. Đến giờ nó được tải về chưa đến 1 triệu lần, và công ty nhỏ này cũng không có kế hoạch cụ thể để kiếm tiền từ ứng dụng.

Theo Vnreview

Sự khác biệt giữa suy nghĩ của người giàu và người nghèo


(NDHMoney) "Bí mật tư duy của những triệu phú" của T.Harv Eker là cuốn sách được rất nhiều độc giả tìm đọc. Trong cuốn sách này, tác giả đã chỉ ra những điểm khác biệt thường thấy trong suy nghĩ và cách hành động đối với vấn đề tiền bạc giữa người giàu và người nghèo.

17 luận điểm dưới đây được tác giả đưa ra trong cuốn sách và ông có những ví dụ cụ thể để minh chứng cho những luận điểm này.

1. Người giàu quyết định cuộc sống của mình theo cách họ mong muốn, còn người nghèo thường bị cuốn theo thực tại với lý giải "đời là thế".
2. Người giàu đầu tư tiền để thu lợi nhuận. Người nghèo chỉ mong tiền không mất giá.
3. Người giàu có sự tự tin "tôi là người giàu" còn người nghèo mơ ước trở nên giàu có.
4. Người giàu thường nghĩ lớn. Người nghèo không có nhiều cơ hội để làm việc này.
5. Người giàu nhìn thấy cơ hội, người nghèo tập trung để giải quyết trở ngại.
6. Người giàu ngưỡng mộ những người giàu có và thành công khác. Người nghèo lại tỏ thái độ thận trọng với những người giàu có và thành công.
7. Người giàu hợp tác với những người giàu có và thành công. Người nghèo thường kết hợp với những người có suy nghĩ tiêu cực và không thành đạt.
8. Người giàu sẵn sàng nói về bản thân và thành quả của họ. Người nghèo nhìn nhận vấn đề đó như sự khoa trương.
9. Người giàu dễ dàng giải quyết được khó khăn hơn còn người nghèo thường nhỏ bé hơn khó khăn họ gặp phải.
10. Người giàu có thường dễ tiếp nhận vấn đề hơn người nghèo.
11. Người giàu thường chọn được trả tiền theo kết quả, người nghèo chọn được trả tiền theo thời gian lao động bỏ ra.
12. Người giàu có cơ hội chọn lựa nhiều hơn.
13. Người giàu đề cao giá trị thực của họ. Người nghèo tập trung vào vấn đề thu nhập.
14. Người giàu thường quản lý tài sản của họ tốt hơn người nghèo.
15. Người giàu dùng tiền để phục vụ bản thân họ. Người nghèo làm việc cật lực để kiềm tiền.
16. Người giàu dung cảm để hành động. Người nghèo thường bị nỗi sợ hãi làm họ nhụt chí.
17. Người giàu không ngừng học hỏi và phát triển. Người nghèo thường cho rằng họ đã biết.
17 luận điểm được nêu đã chỉ ra sự khác biệt rất lớn giữa “người giàu” và “người nghèo”. Tuy nhiên, không phải ai cũng giàu từ sức lao động và tài năng của chính mình cũng như không ai có thể chọn cho mình điều kiện tốt để được sinh ra. Có rất nhiều người đã từng rất nghèo khó nhưng đã biết sử dụng tài năng và sự chăm chỉ của mình để thành công và trở nên giàu có. Và cũng có rất nhiều trường hợp liên tục học hành nhưng lại chưa có cơ hội để kiếm được nhiều tiền. Vậy nên, có chính xác hơn chăng nếu ta cho rằng 17 luận điểm nêu trên là sự khác biệt giữa “những người có và không có khả năng trở nên giàu có”. Hiểu theo cách đó, mỗi cá nhân sẽ tìm được định hướng đúng đắn cho mình để không ngừng hoàn thiện, phát triển bản thân và tới gần hơn tới sự thành đạt.

Khởi nghiệp từ quán cà phê


Công việc kinh doanh đầu tiên của nhiều bạn trẻ sau thời gian làm thuê, là tập tành thành chủ quán cà phê nho nhỏ. Không ít người trong số họ đã gặt hái thành công bất ngờ, thậm chí gây dựng được thương hiệu riêng.

Sinh năm 1981, học ngành hóa thực phẩm và đang tiếp tục hoàn thành chương trình MBA, Yên Mai Linh chọn một ngã rẽ gây sốc cho gia đình. Cô quyết định mở quán cà phê My Life với vốn ban đầu khoảng 400 triệu đồng. Bỏ ngoài tai lời nói khích của bố: "Con học cho lắm vào rồi đi bán cà phê à?", Linh lặng lẽ mở công ty riêng. Sẵn tiềm lực về tài chính, cô chủ 8x táo bạo phát triển My Life thành chuỗi cà phê tại các khu vực trung tâm TP HCM như: Đinh Tiên Hoàng, Nam Quốc Cang, Võ Văn Tần, đến nay đã có 4 quán lớn nhỏ.
Với gu nhạc nhẹ, thiết kế nội thất gỗ nền nhã, bày trí giản dị nhưng hiện đại; kết hợp giải khát với ngắm hoa, ăn uống, lại chọn những vị trí gần các cao ốc văn phòng; My Life nhanh chóng được giới công sở ưa chuộng. Khác với các quán khác chỉ hút khách vào buổi tối, quán của Linh lại đắt hàng vào ban ngày, đặc biệt là những giờ nghỉ trưa và xế chiều, thời điểm các nhân viên văn phòng tan tầm hoặc tạt vào bàn công việc.
Vất vả chạy đi chạy lại, Linh thừa nhận, kinh doanh còn nhiều thử thách phía trước. Tại My Life đường Võ Văn Tần, quận 3, cô chia sẻ với VnExpress.net: "Dù đã có một vài lời ngỏ nhượng quyền nhưng mình vẫn muốn xây dựng My Life thành một tên tuổi chuẩn mực rồi mới tính đến việc bán thương hiệu".
Không gian được bày trí giản dị nhưng hiện đại, sang trọng và đầy hoa của My Life. Ảnh: H.T.
Không có nhiều tiền để thực hiện dự án lớn, nhiều bạn trẻ thầm lặng xây những viên gạch đầu tiên cho sự nghiệp bằng cách hợp tác mở quán cà phê nhỏ. Hà Thanh Phúc sinh năm 1988, cùng một người bạn ky cóp hơn 400 triệu đồng mở quán Cooku’s nest (Tổ chim cúc cu) khi còn là sinh viên Đại học Ngoại thương TP HCM.
Quán nằm trên đoạn đường tĩnh lặng Tú Xương, quận 3, nhỏ xinh, ấm cúng, mang dáng dấp một ngôi nhà trên cao nguyên. Khách đến đây sẽ nhớ Đà Lạt vì mùi gỗ thoang thoảng vương trong không khí. Nhiều bạn trẻ ghé nơi này vì chuộng ánh sáng dìu dịu đủ để ấm cúng, nhạc nhè nhẹ đủ để thấy lòng bình yên, nến và hoa be bé đủ để ru lòng người tìm chút lãng mạn.
Vốn say mê loại hình giải khát kết hợp với band nhạc du mục của phương Tây, Phúc linh hoạt tổ chức các chương trình ca nhạc hàng đêm bắt đầu lúc 21 giờ tối. Ca sĩ và nhạc công không hẳn là người nổi tiếng, nhiều khi là giọng ca không tên tuổi nhưng hòa đồng, thân mật với khán giả. Có khi ca sĩ đến trễ, Phúc đứng ra làm người dẫn chương trình, trổ tài kể chuyện và đọc thơ, chia sẻ với khách.
Ít ai biết rằng, Phúc đã mất ăn mất ngủ 3 tháng ròng đi khắp Sài Gòn dò hỏi cò đất để tìm mặt bằng ưng ý, vác từng viên gạch phụ hồ xây nền, đi đến tận Tân Phú để tìm gỗ thô loại rẻ tiền nhất ốp vách, lặn lội đến các xưởng bán đồ thủy tinh để chọn ly tách thuộc hàng độc. Đó là chưa kể chuyện một cậu con trai đi chợ mua trái cây "chai mặt" ngã giá như con gái, thức khuya dậy sớm tìm mối lái để mua được giá hời.
Các nhạc công và ca sĩ trẻ tại Cooku’s nest cà phê vào buổi tối. Ảnh:H.T.
Chàng sinh viên tập tành kinh doanh kể, ngày khai trương quán không đủ bàn ghế, khách mời ngồi bệt xuống nền nhà nhưng bạn bè thông cảm không kêu ca. Thời gian đầu quán không có thợ pha chế thức uống, có hôm Phúc pha cà phê không nhỏ một giọt, khách kêu ra mắng té tát, đòi gặp quản lý để phàn nàn, nhưng khi biết bồi bàn cũng là chủ quán thì rộng lượng bỏ qua. "Quán là niềm vui và đam mê của mình từ thời cấp 3, nhưng rồi say mê đến đâu thì cũng phải đối mặt với việc kinh doanh nghiêm túc nên cứ rảnh giờ nào mình ghé quán giờ nấy mới yên lòng", Phúc nói.
Nhóm bạn trẻ Hương, Tường, An đều sinh năm 1983, quen nhau từ thời còn làm chung một công ty quảng cáo, quyết định hùn vốn mở quán cà phê. Cuối năm 2008, mọi người loay hoay vay mượn được 300 triệu đồng và hăm hở tìm mặt bằng rồi sửa sang, đề co và chăm chút cho cơ nghiệp bé nhỏ.
Đầu năm 2009, quán Yên khai trương trong lời phản bác, gièm pha của bạn bè với nhiều dự báo không tốt, thậm chí còn bị phê phán là tầm nhìn hạn hẹp, có nguy cơ thất bại. Bởi lẽ, mặt bằng quán bị bó hẹp trong 4 bức tường tù túng, nằm trong con hẻm sâu dẫn vào một khu tập thể trên đường Ngô Thời Nhiệm, quận 3. Một vị trí bị cho là xấu và chật hẹp, không đáng để tới lui huống chi là ngồi uống cà phê. Thế nhưng bằng sự sáng tạo, góc nhìn mới lạ pha lẫn chút liều lĩnh, nhóm bạn trẻ này đã chứng minh điều ngược lại.
Ghé vào và ngồi lại với Yên, khách sẽ bị thuyết phục bởi không gian yên ả, nhẹ nhàng như khói với gu nhạc không lời, đối lập với Sài Gòn náo nhiệt. Quán "ăn" khách ở lối bày trí cổ điển.
Quán cà phê Yên có lối bày trí cổ điển gợi cảm giác thanh bình cho khách. Ảnh: H.T - Đ.H.
Đó là cành đào khô trơ trụi treo cao ở góc sát trần nhà; một bức tranh vẽ mộc phỏng theo cuốn sách Hoàng tử bé; mảng tường gạch cũ; một cánh cửa xanh được vẽ trên nền sơn trắng gợi tò mò; vài chiếc kệ gỗ rẻ tiền có nhiều sách văn học; căn gác nhỏ với hai ô cửa sổ nhìn ra bãi đất trống xanh rì cỏ... Tất cả làm khách lạ thấy lòng mình lắng xuống như được trở về nhà nghỉ ngơi, tách khỏi những ồn ã bên ngoài và thư thả sống chậm lại để nhâm nhi một cốc kem, cà phê.
Quy định của Yên là nói chuyện nhỏ nhẹ, không hút thuốc, vài tối trong tuần có ca sĩ trẻ đến chia sẻ đam mê âm nhạc. Họ hát và đàn để gần nhau hơn chứ không kiểu cách như những ngôi sao thời thượng. Mọi thứ cứ thấm vào lòng khách một cách mộc mạc, tự nhiên, dần dần khiến nhiều người rỉ tai nhau tìm tới.
Trao đổi với VnExpress.net, Hương, quản lý quán cho biết: "Một năm kinh doanh đối mặt với rất nhiều thử thách ban đầu đã qua, tuy hiện nay cả bọn vẫn phải trả nợ vay nhưng mọi thứ đã dần ổn định".
Hương tâm sự, trước đây học xong rồi đi làm, mở quán cà phê cũng chỉ bắt nguồn từ sở thích, nên khi lao vào việc mới bỡ ngỡ, lạ lẫm đủ điều. Thế nhưng niềm vui với công việc kinh doanh đã dần dần được lấp đầy bởi những trải nghiệm thú vị từ sự tán thưởng và quay lại nhiều hơn của khách.
Các cô, cậu chủ thế hệ 8x dù chỉ tập tành kinh doanh từ những quán cà phê nhỏ nhưng đã gặp nhau ở chí lớn, đó là không ngần ngại theo đuổi đến tận cùng niềm đam mê của mình. Nói như Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Đồng Tâm Võ Quốc Thắng, Chủ tịch Hội doanh nhân trẻ Việt Nam, cơ hội kinh doanh cho giới trẻ hiện nay rất nhiều, điều quan trọng là các bạn có dám ước mơ và nung nấu ý chí, tìm cách thực hiện ước mơ đó hay không.
Vũ Lê

Kinh doanh cafe bằng vốn vay ngân hàng


Em nhờ các anh chị có kinh nghiệm tư vấn giúp em với ạ. Em định mở quán nhỏ bán cà phê bằng số tiền vay ngân hàng (cty em sắp phá sản nên em hy vọng buôn bán sẽ ổn định hơn) nhưng em ko biết dự trù kich phí sẽ là khoảng bao nhiêu. Em xin nói rõ hơn về dự tính của em :

- Bên hông nhà em (mặt tiền hẻm) có 1 khoảnh đất ngang 4 dài 15 em dự định sẽ dựng mái lá đổ xuống cho mát + vài đường ống phun sương cho mát mà nhẹ tiền. Bàn ghế thì em nghe nói là nếu mua cà phê của hãng nào thì hãng đó tài trợ cho mình, em nghĩ vậy cũng nhẹ tiền. Nhưng em ko biết hiện giờ hãng cà phê nào hỗ trợ về bàn ghế là mạnh nên em nhờ các anh chị nào biết thì vui lòng chỉ giúp em :Smiling:. 

- Ngoài ra, em thấy cũng còn chỗ nên định giao bia và nước ngọt nhưng chưa tìm hiểu về cách tính chiết khấu của các hãng + gối đầu hiện giờ như thế nào. Anh chị nào có làm mảng này thì cho em xin kinh nghiệm để em làm vốn với ạ. :Rose:

- Em có nghe nói đến bán hàng (cà phê,...) sẽ có phần mềm quản lý. Anh chị nào từng dùng qua vui lòng chỉ giúp em là mua ở đâu và cò thật sự tiện ích không ạ? :Rose:

Vì vốn làm là do em vay từ ngân hàng nên em phải liệu cơm gắp mắm sao cho còn có tiền trả ngân hàng chứ ko là em ko biết ăn nói sao với ba mẹ em luôn..hix hix. Em ko biết với dự tính như vậy thì em sẽ tốn khoảng bao nhiêu để em vay ngân hàng. Mong các anh chị chỉ giáo em út! Em vô cùng cảm ơn. :Rose::Rose::Rose:

mình cũng đang kinh doanh quán cà phê, cũng đủ sống qua ngày, quan trọng là chất luơng cafe phải ngon. Do cách pha và chất luơng cafe bột . Cần gì thì mail cho mình 
mình lấy cà phê bột ở đây: http://5giay.vn/showthread.php?t=1998809 

cái địa điểm mặt bằng rất chi là quan trọng thường thì nếu kinh doanh lỗ là chẳng qua không đủ tiền chi trả mặt bằng thôi, nếu địa điểm đẹp coi như em thắng. 
địa điểm nhất thiết phải có chỗ đỗ xe, khu vực lân cân nhiều khách có nhu cầu uống cà phê, là nơi tiện nghỉ ngơi phong cảnh nhẹ nhàng thư thái, nếu mê tín thì xem thêm về phong thủy xem đất đó làm nhà hàng có vượng khí không đã
và quan trọng địa điểm đó cần thuê lâu bền, có hợp đồng hợp chảo đàng hoàng...
tất cả những tiền đề đó sẽ quyết định khả năng đầu tư để còn biết vay ngân hàng, ví dụ chỉ bán mùa vụ thì đầu tư bàn ghế kiểu mùa vụ còn nếu càphee phong cánh thì tính chuyện phong cách
các hãng cà phê tài chợ bàn ghế chắc là có đợt, nếu mình mới làm xem ra đặt vấn đề này hơi khó chi bằng nghe được thông tin này ở đâu thì hỏi luôn ở đó
Biển hiệu quảng cáo, đèn xanh đỏ, tủ quầy,li cốc, các dụng cụ pha chế, lọ hoa, tranh trang trí,...
sản phẩm chính của nhà hàng: cà phê, trà các loại, nước giải khát, kem, kẹo cao su, ....
số lượng bàn kê được, thời gian ca bán hàng, số nhân viên cần thuê

sau khi làm chi tiết cái lít thì vào metro một vòng tham khảo và ghi giá, lập ra dự trù kinh phí, tiến độ thực hiện,... rồi thì tiến hành vay, vay rồi triển khai luôn 

thường thì mới bán nên chọn nguồn hàng tốt,nếu bán cà phê trung nguyên thì trên vỏ bao bì có ghi nơi sx và số điện thoại liên hệ, cứ liên hệ thẳng, nói rằng tôi lấy về bán hàng đề nghị báo giá tốt nhất, vì mình lấy số lượng nhiều thì sẽ được ưu đãi thôi, các thứ khác cũng tương tự, không nên chọn hàng trôi nổi trên thị trường, tới sau này khi mình KD được 1 thời gian, nếu ai đến chào hàng mình cần dùng thử, tốt thì mới lấy nhiều 

Hiện chị có cái cửa hàng cần tìm người muốn thuê, nửa muốn tự kinh doanh, nếu em ở HN thì có thể tham khảo nhé 


Theo em thì điều quan trọng đầu tiên khi chị mở quán cafe là xác định đối tượng khách hàng của mình (về khâu địa điểm thì chị đã có rồi), đó là cư dân xung quang, là dân văn phòng, là thanh niên thiếu niên tuổi teen hay chủ yếu là khách vãng lai. Ứng với mỗi đối tượng lại có 1 cách bài trí, bố cục quán khác nhau sao cho phù hợp.

Kế đến phải rất quan tâm là chất lượng của đồ uống (nguyên liệu pha chế, cách pha chế) và giá cả hợp lý. Cung cách phục vụ của nhân viên quán cũng rất quan trọng. Những điều này sẽ quyết định đến khách sẽ đến lần sau hay 1 đi không trở lại:Smiling: 

Bạn em cũng có mở quán cafe tại gia (tầm 40 50 m2), đầu tư cho quán cũng mất 70tr, đấy là tiết kiệm rất nhiều khoản rồi. 

Nếu chị mở quán mà cần bảng giá, bảng quảng cáo thông minh (bảng huỳnh quang thông minh) mẫu mã đẹp tiện lợi, giá rẻ thì PM em nhé:LoveStruc: 

Chúc chị thành công:Rose: 

mở cafe mà có cả quảng cáo món ăn nữa hử rooling: 
chào các bác, em cũng đang có dự định mở 1 quán cafe tầm vừa vừa thui, địa điểm thì em đã có, đất nhà em luôn, ko đủ để làm cafe vườn nhưng cũng khá rộng và thoáng, lại ngay mặt đường nhưng mà ngặt nỗi là chả gần trường hay cơ quan nào cả (nó cách nhưng nơi như thế 1 quãng chả xa lắm cũng chả gần lắm mới buồn chứ :Sad: )... em dự định khách của em là khách vãng lai, dân cư xung quanh và tăng cường quảng bá để kéo các thanh niên trẻ, học sinh... vì em nghĩ quán có khung cảnh đẹp, phong cách độc đáo thì khách sẽ tìm đến (dù có phải đi thêm 1 đoạn đường nữa.. coi như vừa đi vừa 8 cho vui  ). Ý tưởng về trang trí quán thì em dư sức qua cầu nhưng mà em ko biết bắt đầu từ đâu, vì em là nữ nhi lại lần đầu tiên làm cái này.
Cho em hỏi mở cafe thì có phải xin giấy phép kinh doanh ko? vì em nghĩ làm cũng đâu có hoành tráng lắm đâu nên chắc chả cần :Silly: vốn liếng như nào (tính cả vốn cố định để xoay vòng tối thiểu là bao nhiêu?), kinh nghiệm quản lý nữa... 
à địa điểm em tính mở lại ko phải trong nội thành mà là ngoại thành (trong thời gian về quê tĩnh dưỡng bệnh cho ox nên em tranh thủ mở ra làm kiếm tý đồng ra đồng vào) em chỉ sợ địa điểm ko đông đúc, ko có khách chắc em chết đói quá :Sigh: có bác nào có kinh nghiệm góp ý em nhé

Xin trích lại một vài lời khuyên về cùng chủ đề mở quán cà phê - dưới góc nhìn của 1 khách hàng hay đi cà phê: 

"Ngoài việc tạo khác biệt bằng cách bài trí (và những thứ tương tự như vậy), em cần tạo khác biệt bằng cách phục vụ. A xin chia sẻ 1 số điều tản mạn vi mô với góc độ là người khách. Những điều này rất nhỏ nhưng a lại nghĩ ko hề nhỏ: 
1) Nhân viên phục vụ ko cần đẹp, chân dài như siêu mẫu Thanh Hằng (;-) nhưng fải biết cười và nhanh nhẹn. Anh thấy rất nhiều quán cafe sau khi khách gọi yêu cầu NV nghe nhưng ko thèm trả lời (dù chỉ là 1 tiếng "ứ")

2) Cách đây vài năm, a có vào quán cafe gì đó ởđường Nguyễn Trung Trực, thật bực mình khi nhân viên nói chuyện riêng với nhau quá ồn ào, và cũng có nhiều khách khách bực bội như vậy ->> 2 tháng sau thì quán đóng cửa. 

3) Khi thối lại tiền dư, nhân viên fải kẹp vào cuốn bìa và nhẹ nhàng đặt ngay ngắn trên bàn. Đừng bao giờ đưa tiền thối bằng cách mở cuốn bìa ra và cầm trên tay (giống như chờ khách cho tiền tip). Tiền tip là tùy ý khách. Có nhiều NV phục vụ thậm chí ko hề cảm ơn khi được tip (họ xem tip như là bắt buộc). 

4) NV phục vụ fải luôn học thuộc từ "cảm ơn" và "xin lỗi" 

5) Khi khách complain thì fải ghi nhận và khắc fục. 

6) Trước đây a có 1 quán cafe "ruột" vì mỗi lần a tới, NV rất niềm nở và thân thiện, và chỉ hỏi anh 1 câu "a Hòa uống như cũ chứ?". Chỉ cần gật đầu là có ngay "cafe đá ít đường". ->>> Khách hàng luôn muốn được chào đón như 1 cá thể. Nhớ tên khách và nhớ sở thích của khách hàng luôn là một bí quyết ! Chắc chắn em sẽ rất cần có các khách hàng "ruột" cho quán của mình 

7) Nếu ko tuyển và đào tạo được những NV phục vụ tốt, thì tốt nhất nên nhờ các ông cụ/ bà lão giúp fục vụ (vì khách hàng dễ thông cảm hơn)." 

Share

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More